Giải Trí Audio - Video Nghe Đọc Truyện

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua

cogaidentuhomquaHồi nhỏ tôi khác xa bây giờ. Nói một cách khác, hồi nhỏ tôi ngon lành hơn bây giờ nhiều. Hồi đó, muốn chơi với đứa con gái nào, tôi làm quen một cái "rụp", gọn ơ. Chỉ có sau này, khi lớn lên, tôi mới mắc cái tật lóng nga lóng ngóng trước phụ nữ. Chính vì vậy mà thỉnh thoảng tôi thường ngồi mơ màng hồi tưởng lại cái thời huy hoàng xa xửa xa xưa với nỗi thèm muốn và ganh tị không giấu giếm. Bây giờ tôi còn nhớ rõ mồn một cái, cái ngày tôi cùng gia đình dọn đến chỗ ở mới. Lúc đó tôi còn bé tẹo, khoảng bảy, tám tuổi gì đó. Căn nhà mới nhiều phòng và xinh xắn hơn căn nhà cũ nhiều. Ngày mới dọn đến, tôi khoái chí chạy nhong nhong khắp chỗ. Lúc này mẹ tôi chưa sinh nhỏ Phương, em kế tôi, nên căn nhà trông thật rộng rãi và vắng vẻ.

May Mà Có Em

MayMaCoEmTruyện kể về nỗi đau thầm kín mà không thể nói ra của 1 người bộ đội sau khi xuất ngũ và suy nghĩ của 1 xã hội làng quê thời sau chiến tranh... Huy được giải ngũ vì bị thương trên chiến trường. Mẹ Huy mong có cháu trai nối dõi tông đường, nên cứ hối Huy lấy vợ. Vào thời trai thiếu gái thừa, liệu Huy sẽ phản ứng ra sao? Mời các bạn theo dõi...

Mưa Trên Cây Sầu Đông

saudongCây sầu đông không biết có phải là một loại cây đặc biệt ở Huế không, tôi nghe người Bắc gọi là cây Xoan, người Huế gọi là Sầu đông, Thầu đâu hay có khi gọi Sầu đâu. Thân cây cao, có nhiều cành màu đen, khô, lá cây có khứa, nối chùm bằng những cọng nhỏ, hoa nhỏ, có cánh li ti màu tím nhạt, nhụy tím thẩm. Ở gốc cây, nếu bị vết sứt thường chảy ra một thứ nhựa trong màu vàng, có thể dùng để dán được. Bây giờ Huế đã đổ nát, đã tang thương. Tôi viết lại câu chuyện này để cùng những người bạn cũ và những cây sầu đông của Huế còn sống sót, nhớ tới một thành phố êm đềm thơ mộng cũ, những ngày cũ, với những giọt mưa rơi từ trên cây sầu đông. Nhã Ca: Sài Gòn năm 1968

Ngôi Trường Mọi Khi

TruongCuEm về trưa vắng
Ngôi trường mọi khi
Nghe trong bóng nắng
Mùa xuân thầm thì:

Này cô tóc ngắn
Ai là bảnh trai
Để cho kiếng cận
Tự nhiên thở dài?

Tình Yêu Và Cây Thánh Giá

TinhYeuVaCayThanhGiaHương mang thai. Hai đứa nhờ cậu tôi dẫn đến quỳ lạy trước mặt ông bà cũng không được chấp thuận. Con ông trùm xứ không thể mang tiếng "chửa hoang"! Hương bị cấm cửa từ đó, và cuối cùng nàng phải chấp nhận con đường vượt biên để gia đình không bị mang tiếng xấu vì bào thai càng ngày càng lớn, và với hy vọng sẽ giúp đỡ tôi có điều kiện cùng nàng tạo dựng tương lai nơi vùng đất mới. Vài tuần trước ngày Hương ra đi, chị dâu của nàng cảm thương cho hoàn cảnh của chúng tôi nên đã lén lút sắp xếp cho hai đứa gặp nhau một lần trước ngày Hương ra đi. Hương đã khóc vùi trên vai tôi, và cuối cùng nàng đã gỡ sợi giây dù và cây thánh giá bằng gỗ cẩm lai, tôi vẫn treo trên cổ từ ngày mới vào Nam. Nàng nghẹn ngào: Nếu em có mệnh hệ gì, cây thánh giá này sẽ là "ấn tín" cho anh tìm lại con chúng mình.

Việt Kiều

VietKieu NguyenNgocNganViệt kiều, một từ ngữ bình thường để chỉ những người Việt đang sống ở quê người nhưng ở thời điểm bây giờ lại là một từ ngữ có chất chính trị mà người trong nước dùng để chỉ những người ở ngoài nước. Nguyễn Ngọc Ngạn đã dùng từ ngữ ấy làm nhan đề cuốn tiểu thuyết mới xuất bản của mình.

Mùi Hương Thánh Giá

MuiHuongThanhGiaHơn 10 năm rồi mà Đức vẫn còn bị kích thích vì mùi hương mái tóc của Vân. Mỗi lần nàng xuất hiện trong giấc mơ là mỗi lần mùi hương tóc của nàng làm chàng không kìm hãm nổi thèm khát của thân xác. Lần nào cũng vậy, sau khi bị kích thích mạnh trong giấc mơ, Đức thức dậy đi tắm rồi trở về phòng quỳ cầu nguyện. Đời linh mục chồng chất cô đơn và cám dỗ. Có những đêm chàng thức trắng suy nghĩ về thân phận đời mình và những khó khăn đang gặp trong công việc của một linh mục Công Giáo, và có nhiều lần chàng đã định bỏ tất cả để đi thật xa sống cuộc đời mới.

Bản Tình Ca Của Một Người Tỵ Nạn

StatueofLibertyĐã quá nửa đêm về sáng. Nhìn Mai ngon giấc ngủ thần tiên như "bé Nam" ngày đầu tới Mỹ, tôi ngồi im lặng bên bàn viết, đợi chờ sớm mai để được nhìn bình minh bừng sáng Phương Đông, được nhìn Mai thức dậy, mỉm cười, âu yếm nhìn Chồng. Cuộc sống an vui. Ngót 20 năm rồi, không biết khóc, đêm nay tôi nhỏ từng giọt lệ, xúc động, bùi ngùi. Tôi đang sống và đang viết "Bản Tình Ca Của Một Người Tỵ Nạn."

Ánh Mắt Vô Tình

AnhMatVoTinhDân tứ xứ ùn về thành phố cứ mỗi ngày một đông, tìm được căn nhà mướn thật là khó. Tôi nằm ẩn dật nương nhờ nhà người bạn đã hơn một tháng, sáng nào cũng ôm về dăm tờ báo,lùng kiếm địa chỉ để hỏi thuê nhà mà ngày này qua ngày khác vẫn chẳng tìm ra.Ông bạn tôi là người dễ tính và hiếu khách, thấy tôi nôn nóng,ông thường trấn an: Đâu mà gấp!mày cứ tạm nằm ở đây, chừng nào kiếm được chỗ đàng hoàng hãy dọn ra. Vội vã quá, vô ẩu, về sau lại phải dọn ra nữa!